Không phải việc gì cũng có lý do.

Tôi đã dành rất nhiều thời gian trong cuộc đời mình để đặt câu hỏi ‘Tại sao?’ Tại sao có những người không cách nào thoát khỏi đói nghèo? Tại sao muỗi có khả năng truyền bệnh sốt rét? Cuộc sống trở nên thú vị hơn nếu chúng ta tò mò và nỗ lực để giải thích về thế giới xung quanh. Điều này cũng làm thế giới trở nên tốt đẹp hơn. Những khám phá khoa học đều bắt đầu khi một ai đó kiên quyết giải mã một bí ẩn của tạo hóa. Đó là bản chất của con người. Tuy nhiên trong cuốn hồi ký mới nhất của Kate Bowler, Everything Happens for a Reason and Other Lies I’ve Loved, một số câu hỏi “Vì sao” không thể được giải đáp thỏa đáng bằng sự thật. Khi Bowler ở tuổi 35, đã kết hôn với tình yêu thời trung học và có một cậu con trai kháu khỉnh, cô được chuẩn đoán mắc bệnh ung thư ruột kết giai đoạn cuối. Khi ngã bệnh, cô ấy không muốn biết điều gì đã khiến cơ thể ấy trở nên mất kiểm soát. Cô có một câu hỏi sâu sắc hơn: Tại sao lại là tôi? Liệu đây có phải một thách thức về bản ngã? Cuốn sách nói về hành trình tìm kiếm câu trả lời mà vẫn giữ được đức tin đã ăn sâu vào máu của chính tác giả. Là một giáo sư tại Trường Công giáo Thiên Chúa ở Bắc Carolina, cô lớn lên trong một gia đình sùng đạo thường cầu nguyện kinh Phúc âm Thịnh vượng, một nghi lễ tín đồ Thiên Chúa giáo thường thực hiện với niềm tin Chúa sẽ ban sức khỏe và phước lành cho những con chiên ngoan đạo. Trước khi ngã bệnh, cô đã ngưng là việc này nhưng không phải vì cô phản đối nó. (A professor at Duke Divinity School in North Carolina, she grew up in a family of Mennonites and wrote a history of the prosperity gospel, the idea popular among some Christians that God rewards the faithful with health and wealth. Before she got sick, Bowler didn’t subscribe to the prosperity gospel, but she didn’t exactly reject it either.) “Tôi đã có phước lành dành cho riêng mình, một vườn hoa bừng nở trong nắng sớm. Tôi tin rằng Chúa sẽ không bỏ mặc tôi.” Sau đó cô được chuẩn đoán là có bệnh, “rồi tôi không tin điều đó nữa.” Với chủ đề như thế, tôi không hề ngạc nhiên rằng cuốn sách của Bowler rất đau lòng. Nhưng tôi cũng không ngờ nó ngập tràn sự hài hước. Có những đoạn vừa đau lòng nhưng cũng rất buồn cười. Có một đoạn Bowler kể rằng có 3% khả năng cô sẽ được tham gia một thí nghiệm điều trị. Vài tuần sau, văn phòng bệnh viện gọi tin báo cô thực sự nằm trong 3% đó! “Tôi bắt đầu la hét. Bệnh của tôi hay lắm! Bệnh của tôi hay lắm!” Cô quay sang chồng mình, “Biết đâu em vẫn còn cơ hội,” cô nói giữa những tiếng khóc đứt quãng. Anh ấy ôm tôi thật chặt, tựa cằm lên đầu tôi, sau đó buông tôi ra để tôi có thể vừa hát ‘Eye of the Tiger’ vừa đấm lung tung vào không khí. Mỗi khi kích động tôi đều làm thế.” Câu hỏi quan trọng của cuốn sách gây ấn tượng mạnh với tôi. Tin mọi chuyện điều là kết quả của ngẫu nhiên cũng đồng nghĩa với tin vào sự hư vô. Tôi phải tin rằng thế giới này tốt đẹp hơn khi chúng ta hành xử có đạo đức, và những người thường xuyên làm việc tốt sẽ gặt hái được những kết quả tốt. _BILL GATES_